“Mấy đêm ngày nay, tôi coi các cháu này như những người thân…”. Trên giường bệnh, bệnh nhân Phan Lê Hường (87 tuổi) nguệch ngoạc viết lên giấy những dòng chữ này trong sự dõi theo nghẹn nghào của các bác sỹ, điều dưỡng viên và những người nhà chăm sóc bệnh nhân của khoa Hồi sức cấp cứu (HSCC) Bệnh viện Nông nghiệp tại xã Ngọc Hồi, huyện Thanh Trì, Hà Nội.
Không có cảnh “người ra người vào” liên tục như tại khoa HSCC của các bệnh viện lớn, nằm trên tầng 6 của tòa nhà 10 tầng mới được đưa vào xây dựng, khoa HSCC của Bệnh viện Nông nghiệp có không khí khá trong lành mà nhiều bệnh viện trong nội thành không có được. Bác sỹ Hà Hữu Tùng chia sẻ: “Ngay khi đưa vào sử dụng, chúng tôi đã bố trí khoa này nằm trên tầng cao để tránh nhiễm khuẩn. Sáng sớm, chúng tôi yêu cầu nhân viên trực tắt điều hòa mở của sổ đảo không khí…”. Không khí trong lành không chỉ là “đặc sản” của bệnh viện mà nhiều bệnh nhân đã rất cảm động với thái độ phục vụ, chăm sóc bệnh nhân của các bác sỹ, điều dưỡng.
“Bố tôi bị bệnh mãn tính nên cũng đi nhiều bệnh viện, nhưng khi vào điều trị tại Bệnh viện này, tôi rất bất ngờ là hầu như mọi sinh hoạt của bệnh nhân đều do các y, bác sỹ , điều dưỡng viên đảm nhiệm hết. Từ việc cho ăn (ăn xông), uống thuốc, thay quần áo, thay ga, thậm chí cả khi cụ đi vệ sinh ra cả ga giường … đều do y tá, điều dưỡng viên làm, người nhà chỉ mang tính chất hỗ trợ …” – anh Phan Hoài Nam con trai bệnh nhân Phan Lê Hường nằm ở phòng HSCC 1 cho biết. Điều mà anh cảm động nhất là thái độ của các bác sỹ, điều dưỡng viên rất nhẹ nhàng, trước khi tiêm thuốc hay hút đờm đều dỗ dành động viên người bệnh. Thậm chí có những bệnh nhân quát tháo ầm ĩ, nhất định không hợp tác song các bác sỹ, điều dưỡng viên vẫn rất nhẹ nhàng, dỗ dành, thuyết phục…
“Các bác sĩ, điều dưỡng viên ở đây còn rất trẻ, nhiều người còn chưa lập gia đình nhưng không nề hà bất cứ việc gì, rất tận tâm và nhiệt tình. Hầu như những băn khoăn, thắc mắc của người nhà bệnh nhân đều được giải đáp rất cặn kẽ, thuyết phục…” – anh Nam cho biết thêm
Nếu như các bệnh viện khác người nhà phải thường xuyên túc trực bên bệnh nhân, chạy đi gọi bác sỹ khi bệnh nhân có dấu hiệu bất thường thì ở đây, các máy theo dõi được gài hệ thống cảnh báo và đều quay màn hình vè khu vực trung tâm để các bác sỹ trực tiếp theo dõi và cấp cứu kịp thời. “Chúng tôi đã rất đắn đo khi các bác sỹ cho biết cần phải mở khí quản cho cụ. Phải mất gần một tiếng đồng hồ các bác sỹ giải thích, phân tích lợi, hại khi mở khí quản, chúng tôi mới yên lòng. Rất may, sức khỏe của cụ đã tiến triển tốt sau khi mở khí quản, vết mổ nhỏ, gọn và lành rất nhanh… Giờ cụ đã được ra viện, điều mà chỉ cách đây ít hôm chúng tôi không dám nghĩ đến…” – anh Nam cho biết và cho chúng tôi xem giấy tờ do chính bố anh viết khi đang nằm trên giường bệnh sau hôm mở khí quản: “mấy đêm ngày nay, tôi coi các cháu này như những người thân…”. Hôm ra viện, cụ đã bắt tay các y, bác sỹ, và nói được lời “cảm ơn”.
Điều không chỉ anh Nam mà nhiều người nhà bệnh nhận ghi nhận được ở bệnh viện là tuyệt đối không có tình trạng phong bì bồi dưỡng. “các y, bác sỹ dứt khoát từ chối phong bì, dù rằng đó chỉ là một chút tình cảm của gia đình … Thậm chí, tôi còn bị bác sỹ Trưởng khoa Tạ Mạnh Hiệp nhắc nhở. Bác sỹ Hiệp nói với tôi rằng tấm lòng của gia đình thì chúng tôi xin ghi nhận, nhưng gia đình đưa phong bì như vậy là làm hư các em. Ở đây, chúng tôi luôn nhắc nhở các em phải coi bệnh nhân như cha mẹ, người thân của chính mình…”. – anh Nam xúc động chia sẻ.
Tự tay viết thư cảm ơn Bệnh viện, bệnh nhân Bùi Đình Cử (thôn Bằng Sở, xã Ninh Sở, huyện Thường Tín, TP. Hà Nội) cho biết ông vào viện cấp cứu với bệnh viêm đại tràng. “Đi bệnh viện và nằm điều trị, với tôi từ xưa đến nay là việc chưa hề xảy ra. Tuy nhiên, tôi đã nghe được nhiều lời bàn tán, nhận xét hay, dở ở một vài bệnh viện. Nhưng qua 6 ngày nằm tại khoa cấp cứu của Bệnh viện, tôi đã nhận được sự chăm sóc chu đáo, tận tình của các bác sỹ, điều dưỡng và nhân viên phục vụ ở đây. Tinh thần tốt đẹp đó không chỉ với riêng tôi mà 6-7 người nằm điều trị tại phòng này đều có nhận xét như vậy ,… Ước mong những địa chỉ tốt lành được giới thiệu rộng rãi cho những người không may khi gặp rủi ro bệnh tật biết, tìm đến được sự chăm sóc giúp đỡ tận tình trong cơn hoạn nạn của đời người…”
Còn bệnh nhân Võ Ngọc Bích (31 tuổi), trong thư gửi đến Bệnh viện cho biết chị là người miền Nam, tin tức về dịch vụ, nhất là dịch vụ tại Hà Nội trên các phương tiện truyền thông làm chị rất lo lắng khi bước chân vào Bệnh viện. “Nhưng tôi đã rất bất ngờ trước sự dịu dàng của các y tá, sự nhiệt tình của đội ngũ bác sỹ ở đây. Sau ca phẫu thuật mổ ruột thừa, tôi nằm tại phòng Hậu phẫu. các y tá nhẹ nhàng chăm sóc không chỉ riêng tôi mà tất các bệnh nhân trong phòng. Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là anh Trưởng khoa cứ mỗi tối lại đi kiểm tra xem các bệnh nhân có an giấc không. Như là “luật lệ” gia đình có gửi tiền các anh/chị nhưng đã bị từ chối và mọi người vẫn chăm sóc tốt cho tôi” – Thư chị Ngọc viết
Chia sẻ về những tình cảm bệnh nhân dành cho Bệnh viện, Thầy thuốc Ưu tú – Giám đốc Bệnh viện Hà Hữu Tùng tâm sự: “ Chúng tôi luôn đặt mình vào hoàn cảnh người bệnh để phục vụ. Không gì vui hơn là bệnh nhân được mạnh khỏe về nhà…”.
“Từ một Bệnh viện đa khoa hạng II, đến nay Bệnh viện Nông nghiệp đã trở thành Bệnh viện đa khoa hạng I với đầy đủ các khoa/phòng và quy mô 380 giường bệnh kế hoạch. Trong nhiều năm qua, Bệnh viện đã có sự chuẩn bị rất chu đáo từ cơ sở vật chất, trang thiết bị và nhất là cử các y, bác sỹ đi đào tại các bệnh viện Trung Ương. Mới đây nhất, Bệnh viện đã chính thức thành lập và đưa vào hoạt động Khu Khám bệnh theo yêu cầu và Trung tâm Chăm sóc và điều trị sơ sinh…”
Nguồn tin : Thanh Lan (Báo Pháp luật Việt Nam, số 296 ra ngày 23/10/2013)

